Sau tất cả, quản trị không phải là để thị uy cái quyền bính được ân ban, mà là trở nên trống trải hơn, tư tưởng đả thông hơn, thấu suốt hơn, để nhìn nhận đâu là bản chất thực sự của vấn đề, để mà quản, mà trị hiệu quả.
Và chỉ khi đó, mới nhìn thấy được con đường đi hiện ra trước mắt, rõ nét, tươi sáng, thấy đâu là hố sâu, đâu là rắn rết, để mà tránh mà né sang bên. Continue reading “Đạo Quản Trị – Chỉ còn sự quản trị, không còn ai quản trị”



